Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

Sân thượng trống trơn thành vườn rau xanh mướt sau 3 tháng

Thứ ba, 1/3/2016 | 05:00 GMT+7

Thứ ba, 1/3/2016 | 05:00 GMT+7

Dù có 2 con nhỏ nhưng chị Hương vẫn có thời gian để chăm sóc cho khu vườn ngăn nắp có 70 chậu rau.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang

Chỉ sau 3 tháng bắt tay vào trồng rau, chị Thu Hương (Lào Cai) đã khiến nhiều người ngỡ ngàng khi có được khu vườn xanh nhiều loại rau, quả ăn hàng ngày.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-1

Khu vườn rộng 45 m2 nằm trên sân thượng có tới 70 chậu rau được trồng ngăn nắp, thẳng hàng ngay lối.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-2

Ban đầu, chị Hương cũng không thích trồng trọt nhưng sau những lần tới thăm vườn nhà người chị và thấy được nhiều khu vườn đẹp trên mạng, chị cũng muốn tự trồng.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-3

Khác với nhiều người thường trồng thử nghiệm vài chậu trước, chị Hương quyết định trồng quy củ ngay từ đầu. Chi phí đầu tư khá lớn nhưng chị cảm thấy hài lòng khi có được khu vườn ưng ý và nguồn rau sạch. 

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-4

Khó khăn lớn nhất là chị không biết chút gì về các loại rau và đặc tính của chúng. Chị học hỏi dần kinh nghiệm của người đã trồng trước và tham khảo trên mạng. Bởi vậy, chủ vườn khuyên những người mới bắt đầu đừng nản chí, hãy kiên nhẫn và không ngừng tìm hiểu để tiếp tục trồng cây khi gặp thất bại.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-5

Theo chị Hương, quan trọng nhất là đất trồng phải tơi xốp, đủ dinh dưỡng. Chị trộn đất thịt, xơ dừa, trấu hun, phân bò và một thìa phân NPK.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-6

Đang có công việc liên quan tới kinh doanh mỹ phẩm, có hai con nhỏ nên chị phải tranh thủ mọi lúc rảnh rỗi để chăm cho khu vườn.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-7

Niềm vui với chủ vườn sinh năm 1990 là có sự ủng hộ của gia đình. Mọi người đều thích khoảng rau sạch xanh trên sân thượng, chồng chị đã giúp rất nhiều khi vận chuyển lượng đất lớn lên tầng cao.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-8

Trồng thành công nhiều loại cây trái nhưng cũng có lúc chị Hương gặp sự cố như gieo cải bị hỏng do giống không tốt. Ngoài ra, chị còn có nỗi sợ với sâu nên phải đeo găng khi bắt chúng.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-9

Chị dự định bố trí thêm một số chậu, bắc giàn thiên lý, mướp để có hoa, quả ăn và chống nắng nóng vào mùa hè.

san-thuong-trong-tron-thanh-vuon-rau-xanh-muot-sau-3-thang-10

Gia đình còn trồng nhiều loại hoa rực rỡ sắc màu ở ban công và sân tầng một.

Hồng Liên
Ảnh: Thu Hương

Bí quyết mặc đồ giúp tăng gấp đôi cơ hội hẹn hò

Mặc quần áo màu tươi sáng có thể giúp bạn thu hút sự chú ý nhiều hơn 45%, nhận nhiều tin nhắn gấp 4 lần.

Tạo hồ sơ hẹn hò trực tuyến tưởng như đơn giản nhưng không dễ để làm bạn nổi bật trước hàng nghìn hồ sơ khác.

Trang Match.com vừa tiết lộ bí quyết có thể giúp bạn tăng gấp đôi khả năng thành công, đó là thay đổi màu quần áo trong ảnh. 5 người phụ nữ London (Anh) đã tham gia vào một thử nghiệm, lúc đầu họ mặc một chiếc áo màu đen, đăng tải trên trang web hẹn hò trực tuyến. Sau đó một tuần, họ thay đổi hình ảnh với tư thế tương tự, giữ nguyên kiểu tóc, nụ cười, chỉ thay bằng một chiếc áo màu sắc rực rỡ hơn.

Kết quả cho thấy, khi đổi màu trang phục, bức ảnh đó giúp họ thu hút trung bình nhiều hơn 45% sự chú ý của người khác, nhận được gấp 4 lần số tin nhắn.

bi-quyet-mac-do-giup-tang-gap-doi-co-hoi-hen-ho

Natalie nhận được nhiều hơn 25% sự chú ý sau khi đổi từ áo màu đen sang chiếc áo khác màu sắc hơn. Ảnh: australiannews.

Một trong những người tham gia thử nghiệm, Lindsey, 28 tuổi, cho biết: "Tôi thực sự ngạc nhiên khi thấy hình ảnh mình mặc đồ rực rỡ thu hút sự chú ý hơn nhiều. Lúc đầu tôi cứ nghĩ màu đen trông quyến rũ hơn. Tôi không nghĩ rằng họ cũng quan tâm đến màu sắc quần áo chúng tôi mặc".

Lucy, một cô gái khác tham gia thử nghiệm chia sẻ: "Tôi nghĩ nhiều phụ nữ tránh mặc màu tươi sáng, một phần vì họ không chắc chắn màu gì thực sự hợp với mình. Vì không tự tin nên nhiều người có xu hướng chọn màu đơn sắc, khá buồn tẻ để tạo cảm giác an toàn".

bi-quyet-mac-do-giup-tang-gap-doi-co-hoi-hen-ho-1

Lucy chia sẻ cô thường chọn màu đen vì nó tạo cảm giác an toàn.  Ảnh: australiannews

Chuyên gia tâm lý James Preece giải thích sự thay đổi này như sau: "Màu sắc tươi sáng dễ khiến người ta có cảm giác bạn là người vui vẻ, hạnh phúc, trong khi màu đen thường gợi sự buồn tẻ, lạnh lùng, khó gần hơn". Một chuyên gia tâm lý khác cho rằng các cô gái đừng ngại ngần thể hiện phong cách độc đáo của mình.

Mộc Miên

Vay quá nhiều tiền mua nhà đẩy vợ chồng tôi vào khủng hoảng

6 năm nợ nần đã khiến anh Lộc già đi nhanh chóng. Anh ước gì mình mua một căn nhà nhỏ hơn ngay từ đầu, cuộc sống sẽ thanh thản hơn nhiều.

Dưới đây là chia sẻ của anh Xuân Lộc, 37 tuổi, Hà Nội:

Năm 2008, tôi có được 400 triệu. Bố mẹ hứa nếu tôi mua nhà sẽ cho tôi thêm 200 triệu tiền tiết kiệm của ông bà. Lương kỹ sư công nghệ của tôi ở thời điểm đó là hơn 10 triệu/tháng. Lúc đó, tôi được đứa bạn làm môi giới nhà đất dẫn đến xem một căn chung cư khoảng 50m2 ở Đền Lừ (giá 13 triệu/m2), một ngôi nhà 28m2 ba tầng ở Tân Mai, quận Hoàng Mai (giá 700 triệu, chưa thương lượng) và một miếng đất 52m2 ở Lĩnh Nam (giá 10 triệu/m2). Nói chung là vừa sức của tôi.

Tôi làm việc ở khu phố cổ, đi từ khu vực Hoàng Mai đến Hồ Gươm khoảng 6-7 km. Tuy nhiên, lúc đó tôi chê quận Hoàng Mai mới thành lập, ngoại thành nên không mua.

Cuối cùng tôi đi vay thêm 650 triệu, mua một ngôi nhà cũ hai tầng trong ngõ ở quận Hai Bà Trưng, rộng 43 mét vuông. Đã mua thì phải mua cho tử tế. Tất nhiên động lực để tôi mua nhà đắt tiền là bởi có mấy anh em bạn bè sẵn sàng cho vay. Tôi vốn là người không giữ được tiền. Thực ra tôi tích góp được 400 triệu là nhờ hùn hạp với cậu bạn chơi chứng khoán và chúng tôi đã kiếm được khá nhiều trong năm 2007. Lúc này, công việc của bạn tôi hay phải đi công tác, nó không có thời gian lê la lên sàn nữa nên chúng tôi cùng rút lui.

Tôi vay cậu mình 200 triệu. Cậu tôi làm kinh doanh, tiền không bao giờ đứng yên nên mỗi tháng tôi tự nguyện trả cậu một triệu tiền lãi, còn gốc khi nào có thì trả. Tôi vay ông anh đồng nghiệp 150 triệu. Ông này độc thân, vẫn sống cùng bố mẹ, có nhiều tháng không động đến thẻ ATM. Tôi vay tín chấp ngân hàng được 100 triệu, trả dần trong 3 năm, mỗi tháng trả khoảng 3,5 triệu. Còn 200 triệu, tôi huy động họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, mỗi người một ít. Danh sách chủ nợ của tôi lên đến 18 người. Tôi phải ghi vào một cuốn sổ để dễ bề theo dõi.

Mọi người cho tôi vay thoải mái, đều bảo khi nào tôi có thì trả hoặc khi nào họ cần thì lấy. Trừ khoản lãi gửi cậu và tiền ngân hàng, theo tư vấn của mẹ, mỗi tháng tôi gửi bà 2 triệu để góp lại trả dần mọi người. Tôi chỉ còn 4 triệu để tiêu xài giữa Hà Nội, thật là bí bách với một thanh niên còn độc thân. Chưa bao giờ tôi trở nên keo kiệt và bủn xỉn thế.

Mua nhà được một năm thì tôi lấy vợ. Vì nợ nần nên dù rất muốn một đám cưới phong cách, lãng mạn cuối cùng tôi làm đơn giản tối đa. Vợ chồng tôi không chụp ảnh cưới ở studio. Đám cưới chỉ tổ chức dưới quê, cỗ bàn bày ngay trước sân nhà. Cỗ bàn bố mẹ muốn làm thế nào thì làm, tôi chỉ xin vài mâm cho đồng nghiệp và bạn bè ở Hà Nội về. Cũng may công đoàn công ty tặng một chuyến xe. Mọi người ăn cỗ cưới ở Hà Nội quen rồi nên có vẻ hào hứng đám cưới dân dã ở quê, không thấy ai trách móc gì nên tôi cũng đỡ áy náy mặc dù bản thân thấy đám cưới của mình rất sơ sài.

Vợ tôi mới ra trường, lương 3 triệu một tháng. Giờ đây 2 chúng tôi chỉ có 7 triệu để tiêu, nên sau ba năm chúng tôi mới dám sinh con mặc dù ông bà hai bên đều rất sốt ruột. Tất nhiên, tôi không thể ngồi yên, tôi kiếm thêm việc về làm để nhanh chóng trả nợ. Thèm tiền quá, tôi đã từng tham gia một hội thảo đa cấp, nhưng rút sớm vì không bán được hàng, tính ra cũng lỗ mấy triệu. 

Năm 2011, tôi hết nợ vay ngân hàng, trả dứt điểm được 4 người. Tuy nhiên, cuộc sống không dễ chịu hơn. Tôi xin điểm qua một vài nỗi khổ khi mang gánh nặng nợ nần:

- Cuộc sống tiết kiệm, ít giao du bạn bè, chỉ có kiếm tiền và kiếm tiền. Vợ chồng son mà không đi du lịch, các chương trình nghỉ mát của công ty tôi đều không đi, lấy tiền mang về trả nợ; cuối tuần không có bất kỳ chương trình giải trí nào; không bén mảng đến các quán ăn, nhà hàng. Bữa sáng ăn tại nhà, bữa trưa là cơm cặp lồng mang từ nhà đến công ty. Tôi cảm thấy mình như một ông già 60 chứ không phải một thanh niên mới ngoài 30 tuổi.

- Có nhà nhưng chúng tôi không sắm sửa đồ đạc mới vì không có tiền.

- Vợ chồng hay cãi nhau vì tiền. 

- Tình cảm với người thân hời hợt. Tôi vẫn ân hận đợt bố tôi bị tai biến phải nằm viện một tuần, tôi về quê chăm ông nhưng chả giúp được gì vì vẫn mang công việc đang dang dở về làm. Đó là những mối làm thêm, nếu tôi nghỉ ngay lập tức sẽ có người thay. Hay lúc ông ngoại tôi mất, tôi chỉ về quê chịu tang được đúng một ngày rồi lại về Hà Nội cày kéo để có tiền.

- Lúc nào cũng trong suy nghĩ mang nợ người này, mắc nợ người kia.

- Thường xuyên sống trong cảnh giật gấu vá vai. Tôi còn nhớ thời điểm tháng 11/2012, cùng lúc 5 người đòi tiền, tổng cộng 75 triệu. Mọi người đã rất tử tế cho tôi vay, nên khi họ đòi đương nhiên tôi phải gọi điện xoay sở chỗ này chỗ kia để có tiền trả nợ.

Tháng 3/2013, nhà ông anh đồng nghiệp độc thân bị cháy, tôi phải thế chấp ngôi nhà của mình, lấy tiền vay ngân hàng để trả ông anh. Tháng 2/2014, tôi còn nợ ngân hàng gần 100 triệu, nợ cậu tôi 200 triệu, nợ 7 người nữa 70 triệu, tôi quyết định bán ngôi nhà đang ở, mua một căn hộ chung cư ở Xa La (Hà Đông) để đổi lấy tiền dư và không còn nợ nần nữa.

Từ lúc không mang nợ, công việc của tôi và vợ đều tốt hơn. Ngày trước vì cắm mặt vào những việc làm thêm nho nhỏ để có thêm thu nhập, tôi bỏ qua nhiều cơ hội. Hết nợ, tôi cũng nhảy việc. Tôi sang môi trường mới, làm kinh doanh cho một công ty công nghệ. Cuối năm vừa rồi, tôi đã mua được ôtô 900 triệu để thỉnh thoảng về quê cho tiện. 

Xuân Lộc

Chia sẻ những thắc mắc và kinh nghiệm mua nhà, tiêu dùng của bạn tại đây hoặc gửi về giadinh@vnexpress.net

Cuộc sống áp lực khi vay quá nhiều tiền để mua nhà

6 năm nợ nần đã khiến anh Lộc già đi nhanh chóng. Anh ước gì mình mua một căn nhà nhỏ hơn ngay từ đầu, cuộc sống sẽ thanh thản hơn nhiều.

Dưới đây là chia sẻ của anh Xuân Lộc, 37 tuổi, Hà Nội:

Năm 2008, tôi có được 400 triệu. Bố mẹ hứa nếu tôi mua nhà sẽ cho tôi thêm 200 triệu tiền tiết kiệm của ông bà. Lương kỹ sư công nghệ của tôi ở thời điểm đó là hơn 10 triệu/tháng. Lúc đó, tôi được đứa bạn làm môi giới nhà đất dẫn đến xem một căn chung cư khoảng 50m2 ở Đền Lừ (giá 13 triệu/m2), một ngôi nhà 28m2 ba tầng ở quận Tân Mai, Hoàng Mai (giá 700 triệu, chưa thương lượng) và một miếng đất 52m2 ở Lĩnh Nam (giá 10 triệu/m2). Nói chung là vừa sức của tôi.

Tôi làm việc ở khu phố cổ, đi từ khu vực Hoàng Mai đến Hồ Gươm khoảng 6-7 km. Tuy nhiên, lúc đó tôi chê quận Hoàng Mai mới thành lập, ngoại thành nên không mua.

Cuối cùng tôi đi vay thêm 650 triệu, mua một ngôi nhà cũ hai tầng trong ngõ ở quận Hai Bà Trưng, rộng 43 mét vuông. Đã mua thì phải mua cho tử tế. Tất nhiên động lực để tôi mua nhà đắt tiền là bởi có mấy anh em bạn bè sẵn sàng cho vay. Tôi vốn là người không giữ được tiền. Thực ra tôi tích góp được 400 triệu là nhờ hùn hạp với cậu bạn chơi chứng khoán và chúng tôi đã kiếm được khá nhiều trong năm 2007. Lúc này, công việc của bạn tôi hay phải đi công tác, nó không có thời gian lê la lên sàn nữa nên chúng tôi cùng rút lui.

Tôi vay cậu mình 200 triệu. Cậu tôi làm kinh doanh, tiền không bao giờ đứng yên nên mỗi tháng tôi tự nguyện trả cậu một triệu tiền lãi, còn gốc khi nào có thì trả. Tôi vay ông anh đồng nghiệp 150 triệu. Ông này độc thân, vẫn sống cùng bố mẹ, có nhiều tháng không động đến thẻ ATM. Tôi vay tín chấp ngân hàng được 100 triệu, trả dần trong 3 năm, mỗi tháng trả khoảng 3,5 triệu. Còn 200 triệu, tôi huy động họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, mỗi người một ít. Danh sách chủ nợ của tôi lên đến 18 người. Tôi phải ghi vào một cuốn sổ để dễ bề theo dõi.

Mọi người cho tôi vay thoải mái, đều bảo khi nào tôi có thì trả hoặc khi nào họ cần thì lấy. Trừ khoản lãi gửi cậu và tiền ngân hàng, theo tư vấn của mẹ, mỗi tháng tôi gửi bà 2 triệu để góp lại trả dần mọi người. Tôi chỉ còn 4 triệu để tiêu xài giữa Hà Nội, thật là bí bách với một thanh niên còn độc thân. Chưa bao giờ tôi trở nên keo kiệt và bủn xỉn thế.

Mua nhà được một năm thì tôi lấy vợ. Vì nợ nần nên dù rất muốn một đám cưới phong cách, lãng mạn cuối cùng tôi làm đơn giản tối đa. Vợ chồng tôi không chụp ảnh cưới ở studio. Đám cưới chỉ tổ chức dưới quê, cỗ bàn bày ngay trước sân nhà. Cỗ bàn bố mẹ muốn làm thế nào thì làm, tôi chỉ xin vài mâm cho đồng nghiệp và bạn bè ở Hà Nội về. Cũng may công đoàn công ty tặng một chuyến xe. Mọi người ăn cỗ cưới ở Hà Nội quen rồi nên có vẻ hào hứng đám cưới dân dã ở quê, không thấy ai trách móc gì nên tôi cũng đỡ áy náy mặc dù bản thân thấy đám cưới của mình rất sơ sài.

Vợ tôi mới ra trường, lương 3 triệu một tháng. Giờ đây 2 chúng tôi chỉ có 7 triệu để tiêu, nên sau ba năm chúng tôi mới dám sinh con mặc dù ông bà hai bên đều rất sốt ruột. Tất nhiên, tôi không thể ngồi yên, tôi kiếm thêm việc về làm để nhanh chóng trả nợ. Thèm tiền quá, tôi đã từng tham gia một hội thảo đa cấp, nhưng rút sớm vì không bán được hàng, tính ra cũng lỗ mấy triệu. 

Năm 2011, tôi hết nợ vay ngân hàng, trả dứt điểm được 4 người. Tuy nhiên, cuộc sống không dễ chịu hơn. Tôi xin điểm qua một vài nỗi khổ khi mang gánh nặng nợ nần:

- Cuộc sống tiết kiệm, ít giao du bạn bè, chỉ có kiếm tiền và kiếm tiền. Vợ chồng son mà không đi du lịch, các chương trình nghỉ mát của công ty tôi đều không đi, lấy tiền mang về trả nợ; cuối tuần không có bất kỳ chương trình giải trí nào; không bén mảng đến các quán ăn, nhà hàng. Bữa sáng ăn tại nhà, bữa trưa là cơm cặp lồng mang từ nhà đến công ty. Tôi cảm thấy mình như một ông già 60 chứ không phải một thanh niên mới ngoài 30 tuổi.

- Có nhà nhưng chúng tôi không sắm sửa đồ đạc mới vì không có tiền.

- Vợ chồng hay cãi nhau vì tiền. 

- Tình cảm với người thân hời hợt. Tôi vẫn ân hận đợt bố tôi bị tai biến phải nằm viện một tuần, tôi về quê chăm ông nhưng chả giúp được gì vì vẫn mang công việc đang dang dở về làm. Đó là những mối làm thêm, nếu tôi nghỉ ngay lập tức sẽ có người thay. Hay lúc ông ngoại tôi mất, tôi chỉ về quê chịu tang được đúng một ngày rồi lại về Hà Nội cày kéo để có tiền.

- Lúc nào cũng trong suy nghĩ mang nợ người này, mắc nợ người kia.

- Thường xuyên sống trong cảnh giật gấu vá vai. Tôi còn nhớ thời điểm tháng 11/2012, cùng lúc 5 người đòi tiền, tổng cộng 75 triệu. Mọi người đã rất tử tế cho tôi vay, nên khi họ đòi đương nhiên tôi phải gọi điện xoay sở chỗ này chỗ kia để có tiền trả nợ.

Tháng 3/2013, nhà ông anh đồng nghiệp độc thân bị cháy, tôi phải thế chấp ngôi nhà của mình, lấy tiền vay ngân hàng để trả ông anh. Tháng 2/2014, tôi còn nợ ngân hàng gần 100 triệu, nợ cậu tôi 200 triệu, nợ 7 người nữa 70 triệu, tôi quyết định bán ngôi nhà đang ở, mua một căn hộ chung cư ở Xa La (Hà Đông) để đổi lấy tiền dư và không còn nợ nần nữa.

Từ lúc không mang nợ, công việc của tôi và vợ đều tốt hơn. Ngày trước vì cắm mặt vào những việc làm thêm nho nhỏ để có thêm thu nhập, tôi bỏ qua nhiều cơ hội. Hết nợ, tôi cũng nhảy việc. Tôi sang môi trường mới, làm kinh doanh cho một công ty công nghệ. Cuối năm vừa rồi, tôi đã mua được ôtô 900 triệu để thỉnh thoảng về quê cho tiện. 

Xuân Lộc

Chia sẻ những thắc mắc và kinh nghiệm mua nhà, tiêu dùng của bạn tại đây hoặc gửi về giadinh@vnexpress.net

300 triệu có đủ xây nhà một tầng 100 m2

Tôi muốn làm nhà có khung chắc chắn, đủ điện nước nhưng không có nhiều tiền.

Tôi dự định xây nhà trên mảnh đất 100 m2 nhưng chưa biết nên thiết kế thế nào. Tôi muốn làm điện, nước, WC trước còn nội thất để tính sau.

Các bạn tư vấn giúp tôi kinh phí và cách bố trí phòng. Tôi xin cảm ơn.

Trung

Chia sẻ thắc mắc về xây nhà của bạn tại đây hoặc gửi về giadinh@vnexpress.net.

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

Cuộc sống tự do, hưởng thụ của phụ nữ Pháp tuổi tứ tuần

Một phụ nữ Pháp tuổi 40 sẽ không cảm thấy quá hối hận nếu cô ấy mua cho mình một đôi giày mới tốt thay vì một món đồ cho đứa con tuổi teen.

Pháp là đất nước mà hầu hết những phụ nữ ở độ tuổi 40 vẫn rất xinh đẹp và thanh lịch. Dưới đây là 6 chia sẻ được lấy từ cuốn sách của chuyên gia nghiên cứu về tâm lý phụ nữ Rebeca Plantier về những mối quan tâm của phụ nữ Pháp ở lứa tuổi này.

Chú ý đến chất lượng của các bữa ăn

Người Pháp bị ám ảnh rất nhiều bởi thức ăn, nhưng có một đặc điểm đó là họ chú trọng vào chất lượng hơn số lượng, các món ăn phải đẹp mắt và tinh tế. Khi tuổi già hơn một chút, cơ hội tài chính cao hơn một chút, họ cho phép mình đi ăn ở các nhà hàng, ngồi quán cà phê, thưởng thức những ly rượu nhỏ, vài món ăn ngon. Họ chú trọng vào bữa ăn, vào các thành phần dinh dưỡng và thường có một chế độ ăn nhất định. Tất cả điều đó giúp họ có một body đẹp, ít có sự khác biệt lớn về ngoại hình khi họ ở độ tuổi 20 hay 40.

Cho phép bản thân được tự do, làm nhiều thứ

Ở độ tuổi 40, khi con cái trưởng thành, người phụ nữ Pháp tự do để tận hưởng cuộc sống của riêng mình. Họ dành nhiều thời gian hơn để chăm chút bản thân, dành nhiều tiền hơn vào những thú vui, đi du lịch với bạn bè hay mua quần áo đắt tiền hơn. Một phụ nữ Pháp tuổi 40 sẽ không cảm thấy quá hối hận nếu cô ấy mua cho mình một đôi giày mới tốt thay vì một món đồ cho đứa con tuổi teen. Cô ấy nghĩ đó là một quyết định đúng đắn, cô ấy sẽ nói với con rằng: Nếu con muốn thứ đồ đó, con phải làm việc hoặc phải chứng tỏ cho mẹ thấy con có thể làm tốt việc gì để mẹ mua cho con món đồ đó mà không hối tiếc. 

cach-song-tu-do-huong-thu-cua-phu-nu-phap-tuoi-tu-tuan

Phụ nữ Pháp có nhiều bí mật để lưu giữ nét thanh lịch của mình. Ảnh: Brightside.

Mua quần áo ít hơn nhưng đắt hơn

Ở độ tuổi 40, phụ nữ Pháp thường có xu hướng  mua ít quần áo hơn nhưng họ lại đầu tư để mua đồ xịn hơn: Một chiếc áo đẹp, một đôi giày tốt và ít nhất là một chiếc túi đắt tiền. Những điều đó tạo nên nét thanh lịch của người phụ nữ Pháp ở độ tuổi trung niên.

Không bị ám ảnh bởi tuổi tác

Phụ nữ cảm thấy thoải mái với độ tuổi và nếp nhăn của mình. Họ không cảm thấy quá lo lắng khi mình già đi, với họ tuổi già là không thể tránh khỏi. Ở Pháp, các dịch vụ chăm sóc sắc đẹp ngày càng phát triển, đẩy vẻ đẹp của người phụ nữ ngày càng tăng lên.

Thoải mái mặc đồ dù ở lứa tuổi nào

Phụ nữ Pháp cảm thấy thoải mái tự do khi mặc những chiếc váy trên đầu gối hay những chiếc quần legging da bó sát khi ở độ tuổi 40. Người phụ nữ Pháp luôn ý thức được những gì họ mặc trên người. Một người mẹ và con gái có thể mặc những bộ quần áo cùng một thương hiệu. Khi về già, họ thích những bộ quần áo cổ điển hơn, dĩ nhiên là tốn kém hơn một chút. Dù vậy, bạn sẽ không tìm thấy ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới mà nhiều phụ nữ ở tuổi 40 - 60 mắc nhiều váy và quần jeans bó sát như ở đây.

Không có giới hạn tuổi tác trong đời sống tình dục

Phụ nữ thường hồi xuân trong độ tuổi tứ tuần. Khi đã đạt được một số thành công trong cuộc sống, phụ nữ Pháp cũng tập trung nhiều hơn cho đời sống tình dục. Họ ít cảm giác tự ti về bản thân, độ tuổi nên chuyện chăn gối lúc nào cũng êm ấm.

Mộc Miên (theo Brightside)

Tự chế 'máy gập quần áo' trong 3 giây

Thứ hai, 29/2/2016 | 12:54 GMT+7

Thứ hai, 29/2/2016 | 12:54 GMT+7

Chỉ với 6 miếng bìa các tông và ít băng keo, bạn có thể gập áo rất nhanh gọn.

tu-che-may-gap-quan-ao-trong-3-giay

Chuẩn bị 6 miếng bìa các tông, băng dính, dao dọc giấy.

tu-che-may-gap-quan-ao-trong-3-giay-1

Đặt một chiếc áo sơ mi đã gấp chỉn chu, lấy thước đo chiều dọc, chiều ngang của áo. Cắt 5 miếng bìa các tông tiếp theo theo đúng kích thước này.

tu-che-may-gap-quan-ao-trong-3-giay-2

Lấy băng dính dính các đường như trên hình.

tu-che-may-gap-quan-ao-trong-3-giay-3

Đặt áo theo hình, gập hai bên sau đó gập từ dưới lên.

Xem cụ thể cách gập quần áo tiện dụng từ "máy tự chế":

Mộc Miên (theo Youtube)